Non dimenticare me

L'amour est aveugle – Tình yêu là mù quáng

Category Archives: Đam mỹ chuyển ngữ

Liệt Diễm chương 15 – toàn văn hoàn

Chương thứ mười lăm

“Nên để cho hắn ngủ một giấc.” Tay vỗ nhẹ, vị Hướng đại hiệp luôn được Liệt Nguyên Điển coi trọng đứng phía sau Liệt Viêm, một tay nâng Liệt Viêm, thản nhiên nói: “Ta đánh hắn ngất xỉu, hắn sẽ ngủ một thời gian dài, chỉ hy vọng sau khi hắn tỉnh sẽ không quá tức giận. Người đâu, nâng thế tử đi nghỉ ngơi.”

“Dạ!”

“Liệt Trung!” Tô Y Nạp thấy Liệt Viêm vô sự mới yên lòng, quay đầu nói với Liệt Trung: “Đối ngoại phong tỏa hết thảy tin tức, tuyệt đối không thể để tin về cái chết của nhiếp chính vương các ngươi truyền vào Hoa Kinh, phòng ngừa có biến.” Read more of this post

Advertisements

Liệt diễm chương 14

Chương thứ mười bốn

Tuy là ngày xuân, cũng vẫn là xuân lạnh. Người trên thảo nguyên vẫn quen xưng thời tiết như vậy là rét tháng ba.

Vẫn là sáng sớm, nhưng không có mặt trời, thái dương kia như mất hết dũng khí trước trời đầy tuyết cuộn gió gào, như lão già nhát chết không đủ dũng cảm chứng kiến cái nkhung cảnh thảm thiết đang trải dài lục địa.

Vẫn như cũ là biên cảnh, biên cảnh của Đại Liệt và Đồ Lan, nhưng lại mất đi bình tĩnh ba năm trước. Read more of this post

Liệt diễm 13.2

Chương 13 – hạ:

“Viêm Nhi, đã lâu không gặp.”

Liệt Viêm mở to mắt, khó có thể tin nhìn người nam nhân đang đến trước mặt mình.

“Như thế nào, gặplại ta mà cũng cao hứng đến nỗi nói không nên lời sao?” Liệt Nguyên Điển ác ý cười cười, đi đến trước mặt Liệt Viêm, vuốt ve tóc hắn, nhẹ nhàng ma sát, sau một lúc lâu bỗng nhiên nói tiếp: “Ngươi cao lớn.”

Bao ê ẩm trong lòng nháy mắt muốn trào dâng, Liệt Viêm cắn môi dưới, lại ngăn không nổi khóe mắt nóng lên. Read more of this post

Liệt Diễm 13.1

Chương thứ mười ba (thượng)

Đại Liệt, mùa xuân năm Xương Khánh thứ bảy. Vạn vật phục sinh, băng tuyết đỉnh Tuyết Sơn quanh năm lạnh lẽo cũng bắt đầu nghênh đón ánh nắng mặt trời, ánh sáng khúc xạ nên bảy màu rực rỡ mà quỷ dị, có con hùng ưng bay liệng trên cao, in lại trên Tuyết Sơn những vệt đen nhàn nhạt.

Hùng ưng mà bay cao lên tận chín tầng trời, nhật định sẽ để bóng tối trải dài trên khắp mặt đất.

Gió cuốn theo hơi ấm, ở khi người không để ý lan tràn thiên địa, như đôi tay dịu dàng của người mẹ, thổi bay sương đêm lạnh lẽo, cũng thổi bay băng tuyết trong lòng Liệt Nguyên Điển. Read more of this post

Tửu – Đào Phù

Tửu – Đào Phù

~~~

Một – Sơn trang

Đại ca nhất định phải rời đi sao? Sao không ở lại vài ngày nữa?

Nghĩa phụ của ngươi quyết tâm thu xếp hôn sự cho ta, nếu ta không về coi chừng, chỉ sợ hắn sẽ cố ý tìm một ả điêu ngoa đanh đá đến nháo chết ta. Dù sao nam cưới nữ gả vốn là lẽ thường tình, không bằng sớm ngày giải quyết bớt mối lo.

Một khi đã như vậy, tiểu đệ xin kính đại ca một ly, coi như thay tiệc tiễn biệt.

Hảo, vậy mới là hảo huynh đệ của ta!

. . .

Ngươi vẫn ổn chứ? Đợi… Không đúng! Huynh đệ, vì sao ngươi kê đơn với ta?

Hai – Mật thất

Ngươi trói ta vào làm gì?

Phía nghĩa phụ ta đã truyền tin, hắn sẽ thông cảm cho ngươi vì không về quê kịp.

Hảo huynh đệ, việc này đùa vui không nổi đâu.

Không phải vui đùa.

Vậy ngươi rốt cuộc muốn làm cái gì?

. . . Ta không hiểu được.

Ba – Mấy ngày sau, mật thất

Đại…đại ca, cạn ly!

Aiz, mỗi ngày đều uống đến say khướt, so sánh với kẻ bị trói như ta còn chật vật hơn. Nếu ngươi nghĩ ta thành gia thất sẽ không thân thiết với ngươi nữa, vậy không cần nhắc đến là ổn. Huynh đệ chúng ta tái tửu giang hồ, khoái ý dư sinh được không?

Hảo. . . Không, còn chưa đủ.

Vậy thé nào mới tốt?

Ta không hiểu được.

~~~
tái tửu giang hồ, khoái ý dư sinh: ý chỉ phiêu bạt giang hồ, nửa đời còn lại sống trong vui vẻ (chăng?)

Bốn – Lại mấy ngày sau, mật thất

Đại ca, ta uống rượu.

…Nhiều ngày qua có hôm nào ngươi không uống rượu?

Không! Hôm nay uống say vô cùng!

Ừ, say. . . Ngươi làm cái gì vậy?

Ta không hiểu được! Ta uống rượu! Ngươi chịu không nổi thì cứ đẩy ta ra là được, dù sao dây thừng cỡ này cũng chẳng giữ nổi ngươi

Huynh đệ ngươi. . . coi ta như nữ tử?

Không phải.

Vậy ngươi làm cái gì vậy?

Ta cũng không biết, dù sao cũng không phải! Ngươi không cần trừng ta, ta uống rượu cũng thấy không rõ. . . Đủ rồi, ta là nữ tử có được hay không? Không được nhìn tiếp!

*đóng cửa tắt đèn* Cái này là tác giả nhá nhá nhá hàng nhá

Năm – Ngày hôm sau, mật thất

. . . Khụ, huynh đệ ngươi đã nhìn chằm chằm ta rất lâu rồi.

Ngươi còn gì để nói?

Hôm qua, hôm qua ngươi uống say. . . Aiz, ngươi đừng bỏ đi trước chứ! Thiệt là. . . Nhưng mà ta vẫn tỉnh táo, một khi đã như vậy, nếu lòng ngươi đã quyết tâm không hề thay đổi, ta sẽ bỏ việc đón dâu.

. . . Ừm.

Sáu – Hơn tháng sau, sơn trang

Huynh đệ. . . Đã rất lâu rồi ngươi không uống rượu

. . .Nghĩ hay quá nhỉ!

Ta, ta. . . Ngươi hối hận sao?

Không phải.

Vậy ngươi. . .

…Sẽ bị thương, rất đau!

. . . Chúng ta đều là người luyện võ, lưu lạc giang hồ bị thương bao lần cũng đâu có lần nào ngươi kêu đau?

Không giống nhau chút nào? Bình thường ta mà bị thương ngươi sẽ cảm đồng thân thụ(*), rồi sau đó đi giết tên khốn làm ta bị thương. Ngươi có bản lĩnh thì tìm tên chết tiệt mặt-mày-hớn-hở lúc làm-ta-bị-thương giết nốt đi

Ák. . . Thật sự là vì vậy sao?

Không tin? Đúng dịp, cho ngươi thử xem!

~~~
(*)Cảm đồng thân thụ: ý chỉ cảm nhận như cùng một thân thể vậy!

Bảy – Sau một lúc lâu

Như thế nào? Lần sau đổi cho ngươi uống say nhé?

Ngô… Huynh đệ ngươi cười quả nhiên vô cùng chói mắt a.

Hừ!

Vậy sau này. . .

Cùng rượu thôi, so bản lĩnh!

Tám – hơn một năm sau

Đại ca, hôm nay ta mới biết được hóa ra ta là kẻ tâm tiểu nhân

Ai nói vậy?

Mới đầu so rượu ta chẳng bì nổi ngươi, lại biết trong thành này ngươi còn kinh doanh. Ta cứ ngỡ ngươi lén luyện tửu lượng sau lưng ta, ta liền đi mua gian tửu lâu. . .

. . .

Thế mà mỗi ngày chăm chỉ luyện tập, vẫn là không sánh nổi ngươi, ta vẫn không phục. Hôm nay mới biết được hóa ra ngươi mở hiệu thuốc bắc, vì ngươi không đành lòng ta hết bị thương lại lấy rượu hại thân mà nghiên cứu dược liệu sao? Chẳng trách những ngày qua đến giờ người vẫn không.. khụ.. ngươi biết..!

Cũng không phải. . .

Không phải thuốc chữa bệnh sao? A, chẳng lẽ là dược *trơn*? Này. . . Cũng không có gì…đi đường cũng không đến mức khó khăn…

Huynh đệ, ta nói ngươi đừng nóng, kỳ thật… ta luôn luôn thu mua phương thuốc, là thuốc giải rượu.

Ngươi… ngươi! Tốt lắm! Từ giờ mỗi lần so tửu lượng ngươi phải uống trước ba vò! Không được dùng thuốc!

Huynh đệ, ngươi vừa nói qua, đã bớt đau mặt khác cũng. . .

Câm miệng! Cút!

Liệt Diễm chương 12 (hạ)

Liệt Diễm chương 12 (hạ)

“Điện hạ cùng vị Đại Liệt thế tử kia. . . ở ngoài cung chờ yết kiến.” Đại thần kia nghe thấy hắn hỏi cái khác, lén thở ra, thầm nghĩ hôm nay mạng này coi như giữ được, người nào không biết vị Đồ Lan vương này sủng ái nhất đúng là tiểu vương tử Tô Y Nạp dung mạo xinh đẹp tú lệ kia, may là tiểu vương tử đã muốn bình an vô sự, nếu không hôm nay chắc hắn đã bỏ mạng chôn theo rồi

“Truyền bọn hắn tiến đến gặp ta.”

“Vâng! Bệ hạ!” Read more of this post

Liệt diễm chương 12 (thượng)

Mấy chương cuối chia ra làm! Dài quá, ngốn không nổi!

Chương thứ mười hai (thượng)

Khi rời đi Đại Liệt, nên hiểu cái vô tình của ngươi; khi hết lời cầu xin ngươi, nên hiểu được cái vô tâm của ngươi. Lời ngon tiếng ngọt, cũng chính là ẩn chứa độc dược mạnh gấp trăm lần bò cạp, một lần lại một lần giãy dụa, một lần lại một lần cố gắng kéo bản thân khỏi vũng lầy mang tên yêu thương ngươi, cuối cùng bừng tỉnh trong cơn ác mộng về ngươi, mà tự lừa mình dối người rằng bản thân đã không còn đắm say nữa. Để rồi mỗi lần ngửi thấy mùi rượu quen thuộc đó, lại không thể khống chế mà nhớ về, nhận ra độc dược mang tên Yêu ngươi đang chảy khắp toàn thân khiến ta vì ngươi mà sôi trào, để ý chí ta không tự chủ mà mênh mang rời đi Read more of this post

Điệt tiến cổ đại chương 10

10

Vốn tưởng rằng mọi chuyện thế là đã xong, ai biết Trác Bất Phàm lại phát bệnh thần kinh, qua giữa trưa lại vội vàng đưa một bác sĩ râu bạc đến bắt mạch cho tôi.

“Này, ngươi làm cái gì hả! Không thấy ta rất khỏe mạnh sao!” Tôi rút tay ra khỏi bàn tay mát lạnh của ông lão.

“Há mồm, ah —— “

Tôi nghe lời lão bác sĩ hé miệng —— không đúng! Read more of this post